33 C
Ho Chi Minh City
Thứ Tư, Tháng 4 15, 2026

Cô Đinh Thị Kim Phấn hơn 15 năm dạy học cho trẻ ung thư

Nổi bật

Cô giáo của những lớp học không bảng đen cố định

Đó chính là cô Đinh Thị Kim Phấn, nguyên giáo viên Trường Tiểu học Đuốc Sống (quận 1, TP.HCM), người đã dành hơn 15 năm cuộc đời gắn bó với các bệnh nhi ung thư. Với cô, dạy học không chỉ là truyền đạt con chữ, mà còn là hành trình trao gửi yêu thương, sự thấu cảm và hy vọng cho những mảnh đời kém may mắn.

29 1

Duyên nợ bắt đầu từ một bài báo

Cô Kim Phấn kể rằng, năm 2007, trong một lần tình cờ đọc bài báo viết về Lê Thanh Thúy – “đóa hướng dương” mắc ung thư xương nhưng giàu nghị lực sống, cô đã bị lay động sâu sắc. Sau khi Thúy qua đời, chương trình “Ước mơ của Thúy” ra đời nhằm hỗ trợ vật chất và tinh thần cho bệnh nhi ung thư. Cô Phấn hăng hái tham gia mà không hề đắn đo.

Lớp học chữ trong bệnh viện Ung Bướu

Đến năm 2009, cô bất ngờ được mời phụ trách lớp học chữ tại Bệnh viện Ung Bướu TP.HCM. Khi ấy, cô đang dạy bán trú tại trường, nhưng vì đây là việc làm đầy ý nghĩa, Ban Giám hiệu đã tạo điều kiện để cô trống buổi chiều thứ sáu hằng tuần. Từ đó, cô dành thứ sáu, thứ bảy và cả chủ nhật cho lớp học đặc biệt này.
Ngày 4-9-2009, lớp học chữ dành cho bệnh nhi ung thư chính thức khai giảng.

29 2

Lớp học của những ước mơ ngắn ngủi

Ban đầu, lớp có 45 học sinh lớp 1, với mục tiêu giản dị: giúp các em biết đọc, biết viết tên mình, bởi nhiều em không còn nhiều thời gian. Về sau, các em lớn hơn – từ lớp 2 đến lớp 9 – cũng xin được tham gia học. Cô Kim Phấn đã đứng ra kết nối giáo viên, sinh viên tình nguyện, sắp xếp thời gian và tổ chức lớp học phù hợp với thể trạng từng em.

Toàn tâm sau khi nghỉ hưu

Sau khi về hưu, cô Phấn dành toàn bộ thời gian và tâm sức cho các bệnh nhi ung thư. Đến nay, lớp học có 8 cô giáo dạy chính đều ở tuổi hưu trí và khoảng 40 tình nguyện viên đồng hành. Đây là một tập thể đặc biệt – nơi lòng nhân ái trở thành sợi dây gắn kết bền chặt.

Không chỉ dạy chữ, mà còn chữa lành tâm hồn

Ngoài toán và tiếng Việt, cô còn hướng dẫn các em viết thư về quê, chơi trò chơi, sinh hoạt tập thể. Vào các dịp Tết Thiếu nhi, Trung thu, Giáng sinh, Tết Nguyên đán, cô và các tình nguyện viên đều tổ chức liên hoan cho các em.
Cô Phấn chia sẻ: “Bệnh viện đã quá nhiều nỗi đau và nước mắt. Chúng tôi cố gắng mang đến tiếng cười để các bé quên đi đau đớn do bệnh tật.”

Những bài học được viết lại từ thực tế

Dạy học trong bệnh viện là thử thách lớn. Cô Phấn cho biết giáo án phải linh hoạt, chọn lọc, giáo viên tình nguyện phải dạy thử, rút kinh nghiệm rồi mới tập huấn. Chính tay cô đã soạn bộ đề toán lớp 3 và lớp 5 riêng cho các em – một giáo án chưa từng có trong sách vở sư phạm.

Những học trò không thể nào quên

Cô không quên câu chuyện của Phan Anh Trường, cậu bé học giỏi toán cấp tỉnh. Trường thường đứng ngoài cổng lớp vì học lớp 6 trong khi cô chỉ dạy đến lớp 5. Khi được cho vào học, em làm toán rất nhanh. Ngày Trường rời viện, cô mới biết em đang thở ôxy. Trên đường về Nha Trang, Trường mất, không kịp trở lại lớp.
Cũng như bao học trò khác, Trường để lại trong lòng cô một nỗi day dứt không nguôi.

Những quyển vở còn lại sau chia ly

Suốt hơn 15 năm, cô Phấn giữ lại khoảng 1.500 quyển vở, tương ứng với chừng ấy học trò đã đến lớp rồi rời đi mãi mãi. Có những quyển vở của các em 5 tuổi, hồn nhiên tự nhận mình là “siêu nhân”, có quyển của bé Mỹ Duyên, xinh xắn, học giỏi, biết mình bị ung thư máu từ lớp 8 nhưng kiên cường đến lớp 12.

Một đời lặng lẽ gieo chữ và gieo hy vọng

Cô Kim Phấn nói giản dị: “Được sinh ra lành lặn, còn sức khỏe và còn làm được điều tốt cho xã hội thì cứ hết sức mà làm.”
Không bục giảng, không tiếng trống trường, lớp học của cô vẫn bền bỉ tồn tại – như một minh chứng rằng giáo dục và tình người có thể nảy mầm ngay cả trong những nơi nhiều đau đớn nhất.

Nội dung liên quan

Tin mới nhất